Nội dung chính
Ngân hàng Nhà nước không siết tín dụng bất động sản năm 2026, nhưng yêu cầu phân bổ vốn cho từng phân khúc để ngăn chặn dòng vốn đầu cơ làm méo mó thị trường.
Không “siết” tín dụng bất động sản
Trong khung định hướng tín dụng 2026, Ngân hàng Nhà nước (SBV) công bố mục tiêu tăng trưởng tín dụng toàn hệ thống khoảng 15%. Con số này có thể được điều chỉnh linh hoạt dựa trên diễn biến lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô và nhu cầu hỗ trợ tăng trưởng.
SBV đã gửi công khai các nguyên tắc giao chỉ tiêu tăng trưởng tín dụng cho các tổ chức tín dụng vào cuối năm 2025, dựa trên kết quả chấm điểm và xếp hạng năm 2024 theo Thông tư 52/2018/TT‑NHNN (đã sửa đổi). Mục tiêu là giúp các ngân hàng tự chủ xây dựng kế hoạch kinh doanh, đồng thời kiểm soát chặt chẽ tốc độ tăng trưởng tín dụng trong các lĩnh vực rủi ro cao, trong đó có bất động sản.
Như vậy, thay vì áp dụng biện pháp “siết” chung, SBV yêu cầu các ngân hàng giám sát chặt chẽ tốc độ tăng trưởng tín dụng bất động sản, hướng vốn vào các dự án sản xuất kinh doanh, lĩnh vực ưu tiên và các động lực tăng trưởng thực tế.
Ngân hàng Nhà nước không “siết” tín dụng bất động sản năm 2026.
Ngân hàng tư nhân mà tôi đã trao đổi cho biết, sau khi nhận được chỉ đạo của SBV, họ đã giảm tốc độ mở rộng tín dụng sang bất động sản và chuyển hướng sang các ngành khác, tránh phụ thuộc quá mức vào lãi suất để tăng lợi nhuận.
Đặc biệt, các ngân hàng đang ưu tiên cung cấp vốn cho bất động sản công nghiệp và nhà ở thực tế với lãi suất ưu đãi, nhằm hỗ trợ nhu cầu căn bản của doanh nghiệp và người dân.
Kiểm soát để hạn chế đầu cơ
Chuyên gia tài chính Nguyễn Quang Huy (PV Tiền Phong) nhấn mạnh: việc điều tiết dòng vốn vào bất động sản không nên “siết đồng loạt” như trước, mà cần phân hóa rõ ràng theo từng phân khúc. Điều này vừa bảo đảm ổn định vĩ mô, vừa không làm gián đoạn đà tăng trưởng kinh tế.
Ông Huy lưu ý, bất động sản chiếm tỷ trọng lớn trong GDP và có tác động lan tỏa mạnh tới xây dựng, vật liệu, tài chính‑ngân hàng, lao động và tiêu dùng. Nếu tín dụng bất động sản bị siết chặt quá mức, sẽ gây trở ngại cho mục tiêu tăng trưởng cao của nền kinh tế.
Ngược lại, bất động sản cũng là nguồn tạo áp lực lạm phát khi giá bất động sản kéo lên cao và “neo giá” trong thời gian dài. Dòng vốn đổ vào bất động sản thường giữ lại lâu, ít chuyển dịch sang các ngành sản xuất, do đó không tạo ra giá trị gia tăng ngắn hạn.
Vì vậy, Huy đề xuất một khung lãi suất linh hoạt, phân tầng dựa trên mức độ rủi ro và mục đích sử dụng vốn:
- Phân khúc đầu cơ cao (dự án dựa vào đòn bẩy tài chính mạnh, bất động sản nghỉ dưỡng, bất động sản cao cấp): áp dụng lãi suất cao hơn, kiểm soát chặt chẽ hạn mức vay.
- Phân khúc nhu cầu thực (nhà ở xã hội, nhà ở công nhân, bất động sản công nghiệp): cung cấp lãi suất ưu đãi, hỗ trợ vay dài hạn.
- Phân khúc có hiệu quả kinh tế‑xã hội rõ ràng (dự án nhà ở cho người thu nhập thấp, khu công nghiệp): ưu tiên vay với chi phí vốn thấp.
Những biện pháp này không chỉ giảm nguy cơ hình thành bong bóng tài sản mà còn nâng cao hiệu quả sử dụng vốn, giúp bất động sản trở thành động lực tăng trưởng thay vì là gánh nặng cho ổn định vĩ mô.
Trong bối cảnh dư địa chính sách tiền tệ ngày càng thu hẹp, việc áp dụng một chiến lược tín dụng dựa trên rủi ro và phân tầng sẽ là chìa khóa để vừa kiểm soát thị trường bất động sản, vừa duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế bền vững trong trung và dài hạn.
Kết luận: SBV không “siết” tín dụng bất động sản năm 2026, nhưng đã vạch ra một lộ trình phân bổ vốn thông minh, tập trung vào các phân khúc thực tế và giảm thiểu rủi ro đầu cơ. Các ngân hàng cần thực hiện chính sách lãi suất linh hoạt, đồng thời theo dõi sát sao diễn biến thị trường để điều chỉnh kịp thời.
Bạn nghĩ gì về cách tiếp cận này? Hãy chia sẻ quan điểm của mình và theo dõi chúng tôi để cập nhật những phân tích sâu hơn về chính sách tài chính và bất động sản.